Trong lòng Thường giờ đây dấy lên những suy nghĩ: Liệu mình có yêu Hoài không? Mình có phải là con gái?
Nắng Sài Gòn trút
xuống những mái tôn, không khí trong xưởng in trở nên ngột ngạt, Thường bước
từng bước nhỏ quanh bàn in với chiếc máy sấy trên tay uể oải. Những tháng cận
dịp lễ tết là hàng hóa càng chất lên đầy đống, hết làm ngày lại làm đêm khiến
cho khuôn mặt của cô bé trở nên già hơn nhiều so với tuổi
thật.

Thường - 17 tuổi,
cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng lứa. Thế nhưng cô
đã tự hủy hoại tuổi đời đẹp nhất của mình trong những cuộc vui. Thường đã trốn
gia đình vào Sài Gòn gần 2 năm, cặm cụi làm việc trong xưởng in hơn 1 năm trời
với những nỗi đau khổ khôn cùng. Cô mân mê tấm vải trắng nhớ tới những tháng
ngày cô cùng chúng bạn vui chơi ở bãi cát trắng ven biển của làng chài, những
tiếng hò hét inh ỏi trong những quán xá mỗi dịp giao thừa sang... Thường không
dám nghĩ đến tết. Dù nó còn xa lắm! Tết xa hương đối với cô là một điều thật
đáng sợ. Sự cô đơn khi đó sẽ nhân lên rất nhiều so với bây giờ - Thường nghĩ
thế!
- Nhỏ. Nhỏ làm gì
thế kia! Cháy hết mất tiêu rồi - Tiếng thét của
Hoài cất lên khe khẽ khi nhìn thấy tấm vải mà Thường đang sấy bị cháy xém. Hoài
vẫn luôn gọi Thường bằng Nhỏ, cách gọi mà Hoài bảo là thương nên mới gọi vậy. Cô
gọi Thường là Nhỏ cả những khi Thường làm gì
sai.
- Ừ ừ. Nhỏ biết
rồi. Chỉ bồi thường thêm ít nghìn chứ chi - Thường trả lời
tỉnh bơ. Cũng phải thôi, bởi đó không phải lần đầu tiên cô phạm sai lầm. Với cô
những sai lầm nhỏ bé thế kia chẳng đáng gì bằng quá khứ tội lỗi mà cô gây
nên...
Đêm Sài Gòn nối
đuôi nhau bằng những ngọn đèn vàng trên những con đường lớn nhỏ, Thường ngồi
trên mép sông, cắm cúi bứt từng ngọn cỏ, mắt nhìn phía bên kia bờ vô
vọng.
- Có khách đến kìa
Thường - Giọng cô chủ quán
nhỏ líu ríu gọi. Hôm nay xưởng in không làm việc, Thường lại đến quán cà phê ven
bờ sông bên cạnh xưởng làm thêm. Những hôm cuối tuần đông khách, Thường còn được
dăm ba chục tiền boa. Còn mấy hôm đầu tuần như hôm nay, cũng được tà tà dăm ba
đồng lẻ. Mấy đồng tiền ít ỏi ấy của cô cũng theo những cái cốc vỡ mà đi. Điều ấy
khiến cho cô bạn Hoài ngán ngẩm, không ít lần cô bảo Thường đi làm cũng bằng
không. Những khi ấy Thường chỉ cười khì khiến Hoài chỉ biết chẹp miệng cười
theo.
Tan ca, Sài Gòn
cũng bớt ồn đi bởi tiếng động cơ xe máy càng lúc càng thưa, Thường bước về xưởng
in - nơi cô vừa làm vừa ở. Có tiếng còi xe rít lên một hồi. Tiếng còi xe mà mỗi
lúc Thường nghe đều cảm thấy sởn gai
ốc.
- Làm về rồi hả em?
- Giọng khàn khàn của
gã đàn ông ngoài 30 khiến Thường loay hoay, cô ậm ừ vâng
dạ!
- Lên xe đi em! Anh
chở đi
ăn.
Thường ngoan ngoãn
ngồi lên xe của người đàn ông kia. Ánh sáng của ngọn đèn đường soi rõ hình ảnh
của gã. Gã đàn ông lịch lãm trong bộ vest đen, mắt đeo kính cận có vẻ rất tri
thức. Xe đi ngang qua xưởng in, Hoài thoáng nhìn ra khung cửa sổ trên lầu hai
của xưởng, chẹp miệng: "Khốn nạn. Đích
thị là lão chủ xưởng dê xồm. Tội nghiệp
Nhỏ!".
***
Sáng sớm, Hoài cựa
mình tỉnh giấc, Thường trở về phòng khi nào không hay, cô trông có vẻ rất mệt
mỏi. Hoài kéo chăn cho Thường ngủ thêm chút, đoạn đi chuẩn bị bữa sáng. Bữa sáng
mọi khi với cô đơn giản là bát cơm chiên vàng giòn tự làm hoặc một ổ bánh mì mua
từ cô chủ dễ mến phía bên kia đường. Hôm nay thì khác hẳn, Hoài mua một bát bún
giò ngon lành còn nóng hổi. Cô cần mẫn bưng trên tay lên phòng léo réo
gọi:
- Nhỏ ơi! Dậy thôi.
Dậy ăn khi còn
nóng.
Thường choàng tỉnh,
những cốc bia hôm qua khiến đầu cô nhức mỏi. Cô bước xuống những bậc thang uể
oải, đoạn thấy bát bún nghi ngút mắt cô sáng hẳn ra. Cô đưa ánh mắt sang phía
Hoài, nói lời cám ơn vội rồi cầm đũa ăn một cách ngon lành. Chẳng có gì lạ bởi
ăn là sở thích của cô nàng, đặc biệt là món bún giò. Chỉ có cô bạn tâm giao là
Hoài mới hiểu được cô và biết cách làm cô
vui.
- Nhỏ tính sống như
thế này hoài sao Nhỏ? - Hoài cất lời khi
Thường vừa dùng bữa
xong.
- Ừ. Không sống vậy
chứ biết sống
sao?
- Nhỏ vẫn muốn tiếp
tục quan hệ mập mờ với ông chủ dê xồm đó
sao?
- Là
sao?
- Nhỏ đừng tưởng
anh không biết à nha. Không chỉ mình anh đâu, mọi người trong xưởng đều biết.
Họa sắp ập tới đầu Nhỏ rồi đấy Nhỏ
à.
Thường chợt im
lặng. Cô thoáng nghĩ về điều đó. Họa ư! Cái họa lớn nhất cuộc đời cô đã gây ra
từ hai năm trước. Khi cô bắt đầu yêu sớm và trót có thai với gã tình hờ. Cô đã
tự giết chết sinh linh của mình và trốn vào Sài Gòn biệt tích. Còn chuyện tình
cảm với ông chủ xưởng cô thấy thật bình thường. Ông chủ bảo đã ly dị vợ và vợ
của ông đang ở quê. Ông đã hứa với Thường rằng sang năm, khi Thường tròn 18 tuổi
sẽ cưới Thường làm vợ. Lúc đó Thường sẽ có cuộc sống yên ổn. Thường nghĩ đơn
giản là thế. Dù cô rất sợ mỗi tối khi đi cùng ông chủ. Những lần đụng chạm da
thịt khiến Thường ám ảnh. Cô không dám nghĩ đến điều đó
nữa.
Có tiếng ken két
của cánh cửa sắt ở xưởng kéo
vội.
- Xuống làm thôi
Nhỏ. Ông chủ của Nhỏ đến rồi đấy! - Hoài cất lời pha
chút bông
đùa.
Thường sửa soạn đồ
rồi xuống chỗ làm. Chiếc máy sấy trên tay bắt đầu soàn soạt. Một ngày trôi qua
với cô luôn như
thế!
***
Khi ánh mai hừng
đông, Thường choàng người tỉnh giấc. Không gian trên chiếc giường nhỏ bỗng nhiên
rộng hơn, trống trải hơn. Cô giật mình khi bên cạnh cô không có hình ảnh quen
thuộc của Hoài. Cô nghĩ chắc Hoài dậy sớm như mọi khi. Nhưng kỳ lạ thay những
thứ khác của Hoài trong phòng cũng không còn nữa, chỉ còn lại mỗi bức thư tay.
Thường cầm thư lên, vừa đọc vừa rơi nước
mắt:
"Nhỏ! Anh phải đi.
Bố mẹ bảo anh về quê và họ đã sắp xếp cho anh một đám hỏi. Anh 26 tuổi rồi, phải
đến lúc thôi. Dù anh chẳng muốn và chẳng hề có cảm giác gì với người đàn ông anh
sắp cưới. Xa anh, Nhỏ phải tự cố gắng sống cho tốt, ăn uống đầy đủ và sống lành
mạnh hơn. Anh không an tâm khi để Nhỏ sống một mình, nhưng anh không thể làm
điều gì
khác.
Nhỏ! Bấy lâu sống
chung với Nhỏ, Nhỏ cũng hiểu anh khác với những người con gái khác. Anh không
thích đàn ông, thậm chí ghét họ. Anh chỉ yêu và có tình yêu với những người con
gái. Và anh yêu Nhỏ lắm Nhỏ à! Yêu Nhỏ như cái định nghĩa đúng của hai chữ "tình
yêu". Nhưng anh biết Nhỏ là con gái, Nhỏ có người yêu rồi và Nhỏ còn tương lai
phía trước. Anh sẽ cố gắng sống tốt và cũng hy vọng Nhỏ cũng sẽ làm được điều
đó. Có khó khăn gì, tìm anh nhé Nhỏ! Khi nào có dịp, anh sẽ lên
thăm!
Tạm biệt Nhỏ!
Thương nhỏ
nhiều!"
Thường khóc. Cô bất
ngờ trước tình cảm bấy lâu này Hoài dành cho mình. Cô nghĩ chuyện xưng 'anh -
em' với một người con gái khác rất đỗi bình thường. Cô bắt đầu nhớ đến những
ngày tháng sống cạnh Hoài, những cử chỉ và cách Hoài quan tâm cô. Chợt sống lưng
cô cảm thấy lạnh khi nhớ đến những lúc mình ngã vào vai Hoài khóc sướt mướt, khi
Hoài ôm cô vào lòng an ủi những khi cô tủi thân nhớ về quá khứ buồn... những khi
ấy, cô cảm thấy ấm lòng đến kỳ lạ! Cảm xúc mà đến bây giờ, khi đọc lá thư của
Hoài, cô mới nhận
ra.
Trong lòng Thường
giờ đây dấy lên những suy nghĩ: Liệu mình có yêu Hoài không? Mình có phải là con
gái? Mình yêu con gái? Những câu hỏi cứ ùa đến, dập tắt cả quá khứ buồn khổ của
Thường... Thường phải sống sao
đây!?
Theo Sa
mạc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét