“Mẹ Ơi! Con Đồng
Tính!”
Chưa
bao giờ, chưa giây phút nào mẹ từ bỏ cậu dù cậu là đứa trẻ đồng tính.
Chấp
nhận và yêu thương kẻ giống mình thì dễ,
nhưng
để chấp nhận và yêu thương kẻ khác mình là việc vô cùng khó.(*)
***
Ngày
cậu chào đời, bố và mẹ mừng đến rơi nước mắt. Bố ôm con trai còn đỏ hỏn, xuýt
xoa không ngừng:
“Vậy
là có người nối dõi tông đường rồi!”
Mẹ
cười cười, không nói chỉ nhìn con đang ngủ trên tay bố bằng ánh mắt thương
yêu.
Tuy
mới sinh, nhưng đã nhận thấy rõ cậu xinh xắn giống con gái. Đến nỗi, họ hàng vào
bệnh viện thăm cứ ngỡ đứa trẻ là công chúa chứ không phải hoàng tử.
“Chà,
lớn lên chắc thằng này xinh gái lắm!”
Câu
nói đùa của bà dì chẳng hiểu sao khiến lòng mẹ xuất hiện nỗi bất an mơ hồ. Ừm,
chỉ một chút thôi.
...
Được
một tuổi mấy, nét đẹp kỳ lạ nơi cậu rõ hơn qua đôi mắt to hai mí, chân mày đen
dài thanh tú, sóng mũi thon và bờ môi chúm chím như nụ hoa. Đặc biệt, gò má cậu
lúc nào cũng ửng hồng.
Mấy
cô dì chú bác hai nhà thay nhau ẵm bồng cậu liên tục. có lẽ họ thấy thích thằng
cháu “dễ thương quá chừng” này.
Còn
mẹ, tất nhiên vẫn yêu con trai nhất nhưng nỗi bất an cứ nằm mãi trong lòng.
...
Ba
tuổi hơn, cậu mới bắt đầu bập bẹ nói và đi được vài bước. Rồi điều khác thường
đã xảy ra... Cậu thích mặc những chiếc váy đủ màu của em gái họ cùng tuổi. Đã
vậy, cậu còn xỏ đôi chân nhỏ xíu vào chiếc giày cao gót của dì. Thấy thế, mọi
người nảy ra một trò đùa nghịch. Họ mặc váy, mang giày búp bê cho cậu. Trong khi
những người nọ vỗ tay rần rần vì cậu đứng e thẹn như công chúa thì mẹ lặng lẽ ở
góc phòng nhìn con trai đang điệu đà. Hôm đó, không ai nhận ra nỗi lo lắng
thoáng qua trên mặt mẹ.
...
Hai
năm nữa trôi qua, đến lúc cậu vào học mẫu giáo. Mẹ mua cho cậu nhiều bộ đồ đẹp
như áo thun, quần jean, quần short hoặc bộ sĩ quan không quân rất cá tính. Sáng
mẹ đưa cậu đến trường, chiều lại đón về. Tuy nhiên, mẹ lấy làm ngạc nhiên vì sao
cậu không thay đồ mới. Thường, trẻ em mẫu giáo có hai bộ mặc vào sáng và
chiều.
“Sao
con mặc áo y chang buổi sáng vậy?” – Mẹ ân cần hỏi.
Cậu
im lặng khá lâu, tính cậu từ nhỏ đã trầm, mới ngước nhìn mẹ đáp:
“Con
không thích những quần áo đó. Con thích mặc váy như các bạn nữ. Mẹ ơi, sao con
lại không được mặc như thế?”
Câu
hỏi ngây thơ của cậu khiến mẹ sững người trong chốc lát. Đôi mắt đảo liên tục,
mẹ không trả lời con... Chiều hôm ấy, mẹ chẳng nói gì ngoài việc nắm chặt tay
cậu, chậm rãi đi về nhà trong lặng lẽ.
Tuần
nào, cậu cũng được nhận phiếu bé ngoan. Lúc đưa sổ cho mẹ, cô giữ trẻ nói:
“Cháu
ngoan lắm chị ạ. Không bao giờ chạy nhảy, quậy phá, chọc ghẹo con gái như mấy em
nam khác. Cháu luôn im lặng nhìn bạn bè hoặc có khi là chơi trò búp bê, làm cô
giáo.”
Đối
diện, mẹ chỉ biết cười cười.
...
Cậu
vào lớp một vẫn với bản tính khép nép, nhu mì đó. Cậu ngại giao tiếp và hay lúng
túng trước con trai. Cậu hầu như không có bạn. Cứ chiều về nhà là cậu lầm lũi
lên phòng làm bài tập chứ không la cà phá phách – việc làm vốn có của của một
thằng bé nhỏ tuổi. Thậm chí, bố còn sợ con bị tự kỷ nên bảo mẹ đưa đi khám. Bác
sĩ xem qua hồi lầu rồi nói chẳng có dấu hiệu của chứng tự kỷ chỉ là cậu “quá
hiền” thôi.
Bố
thở phào nhẹ nhõm. Riêng mẹ, lo vẫn cứ lo.
...
Năm
cậu 10 tuổi, bố đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Mẹ và cậu ôm nhau khóc
hết nước mắt. Nhờ họ hàng hai bên khuyên nhủ, sau cùng, cả hai cũng đứng dậy,
tiếp tục sống. Nhà chú khá giả, hứa sẽ chu cấp tiền nuôi cậu đến 18 tuổi. Dẫu
vậy, mẹ vẫn muốn tự mình nuôi con nên mở cửa tiệm tạp hoá nhỏ, đồng thời nhận
làm hoa. Cậu cũng giúp mẹ. Tuy là con trai nhưng cậu làm khéo và nhanh hơn cả
mẹ. Đôi tay thon dài cứ thoăn thoắt...
Người
cô thỉnh thoảng ghé thăm, thấy cháu trai cặm cụi làm hoa, liền bảo đùa:
“Lớn
lên chắc nó làm dâu được.”
Chỉ
có mẹ mới biết, câu nói ấy là đùa hay thật vì hiểu rõ, niềm vui khi làm hoa của
cậu.
...
Lên
cấp II, cậu càng ra dáng “thiếu nữ” hơn. Đi đứng chậm rãi, nói năng nhỏ nhẹ, từ
tốn đồng thời, cậu cũng nhận thấy cảm xúc khác lạ trong bản thân. Thay vì chú ý
các bạn gái thì cậu lại... quan sát các bạn nam. Thậm chí vài lần, cậu còn đỏ
mặt trước thằng bạn cùng lớp. Cứ thế, cho đến ngày kia, cậu phát hiện ra con
người thật của mình. Và, cậu quyết định tỏ bày với mẹ.
Thật
sự rất khó khăn để cậu nhìn thẳng vào mẹ rồi nói:
“Mẹ
ơi! Con đồng tính!”
Đối
diện, mẹ bất động rất lâu. Và vài phút sau, đôi mắt không chớp có đôi chút bần
thần đó dịu lại. Vốn dĩ đã hiểu điều này từ lâu nên mẹ nở nụ cười, trả lời duy
nhất một câu:
“Mẹ
biết!”
Ban
đầu từ ngạc nhiên rồi tiếp đến là bật khóc, cậu ôm chặt lấy mẹ, nức nở.
Dần
dà, bạn bè trong lớp bắt đầu xì xầm về cậu. Tính cách thật của mỗi người không
thể che giấu mãi. Họ biết cậu đồng tính và bắt đầu chọc ghẹo. Những trò đùa ghép
cặp quá đáng xuất hiện khiến cậu mặc cảm và tự ti.
Mỗi
chiều đi học về, cậu thường tâm sự với mẹ. Lúc nào, mẹ cũng lắng nghe với gương
mặt dịu dàng.
“Đừng
lo! Mẹ luôn ở đây!”
Đó
là câu mẹ vẫn nói với cậu.
Buổi
sáng, cứ hễ ra khỏi nhà đi chợ là mẹ lại thấy những người hàng xóm xầm xì to
nhỏ. Mẹ buồn nhưng không nói vì biết họ đang bàn về chuyện con trai mình. Nhiều
lần, họ còn hướng cái nhìn đầy khó chịu vào mẹ. Thỉnh thoảng, có vài người vẫn
hay hỏi han đến cậu đồng thời tặc lưỡi, thở dài tỏ ra thông cảm cho mẹ. Lòng
nặng trĩu nhưng sợ cậu biết sẽ càng buồn thêm nên mẹ không hé miệng một lời
nào.
Nhiều
lúc quan sát cậu cặm cụi làm hoa hay đan giỏ là tim mẹ thắt lại bởi ý nghĩ sau
này con mình sẽ ra sao? Nhưng rồi nỗi lo lắng chất chồng ấy biến mất nhanh chóng
khi mẹ bắt gặp nụ cười trìu mến trên môi cậu.
Gương
mặt hiền lành của cậu đã cứu rỗi trái tim người mẹ mà sâu thẳm bên trong vẫn cảm
thấy đôi chút buồn tủi khi con mình đồng tính.
Ngày
qua ngày, những buổi sáng tiếp theo, khi vô tình thấy vài người hàng xóm nhìn
mình chằm chằm vẻ kỳ thị là cậu liền cúi đầu, tránh né. Thế nhưng khi ấy, mẹ đã
đến bên cạnh, siết chặt đôi vai cậu, mỉm cười rồi hai người cùng rảo bước.
Không
lời nói nào, chỉ duy nhất hành động nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ từ mẹ đã khiến cậu
xúc động tận cùng.
...
Chuyển
qua cấp III, cậu càng khép nép thu mình hơn. Cậu ít giao tiếp nên không có bạn
bè nhiều. Vẫn còn vài người mang cậu ra trêu đùa. Cho đến ngày kia, cậu gặp được
người đó.
Là
cậu bạn cùng lớp, ngồi sau cậu. Cậu ấy tốt bụng hay giúp đỡ mọi người. Và cậu ấy
thường quan tâm, hỏi han thậm chí vài lần mua bữa sáng cho cậu. Dần dà, cậu
thích người này lúc nào không hay.
Thế
nhưng tình cảm tốt đẹp chẳng thể kéo dài vì lời đồn và những tiếng cười thì
thầm. Sau cùng, cậu bạn kia chịu không nổi nên xin chuyển lớp. Mối tình đầu của
cậu kết thúc với một phần trái tim bị đánh mất.
Khi
nghe cậu vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện, mẹ chỉ ôm cậu rồi thì thầm vào tai:
“Không
sao! Vẫn còn mẹ!”
Câu
nói yêu thương ngắn ngủi ấy càng khiến cậu khóc lớn hơn.
...
Nhờ
chăm chỉ học tập, cậu đỗ vào trường đại học y. Mẹ mừng lắm. Bước qua lứa tuổi
18, cậu trở nên chững chạc, điềm đạm. Lớn lên, người ta hiểu biết hơn, nhờ vậy
mà những trò đùa hay chọc ghẹo không còn nữa. Dù thế, người khác vẫn ngần ngại
khi tiếp xúc với cậu. Một số bạn bè đồng trang lứa còn tỏ ra khinh miệt. Nhưng,
cậu không quá quan tâm vấn đề ấy nữa, chỉ lo chuyên tâm học hành.
Rồi,
vào buổi chiều trong thư viện, cậu tình cờ gặp anh. Anh học trên cậu hai lớp,
rất thường vào thư viện đọc sách. Vì cả hai cùng cầm chung cuốn luận án nên ngẫu
nghiên trở thành bạn. Anh hay lo lắng, hỏi han, chăm sóc cậu. Thỉnh thoảng, anh
cũng tâm sự: từ nhỏ đã không thể thích con gái! Vào lúc đó, tự dưng, tim cậu
loạn nhịp...
Buổi
sáng nọ, anh bất ngờ ôm cậu và nói lời yêu.
Cậu
về nhà, ôm chầm lấy mẹ, hớn hở khoe với tâm trạng vui sướng. Vỗ nhẹ lưng con, mẹ
mỉm cười nói khẽ:
“Tốt
quá rồi!”
Chẳng
hiểu sao, nghe thế, mắt cậu đỏ hoe.
Nhưng
niềm vui kéo dài không lâu vì bố mẹ anh kịch liệt phản đối. Thậm chí, họ còn
thốt ra những lời nói khiếm nhã với cậu khi anh mời cậu về nhà chơi.
Chẳng
những thế, bố mẹ anh còn tìm đến tận nhà, vừa trách mắng vừa miệt thị cậu lẫn
mẹ. Dù uất ức lắm nhưng cậu không biết làm gì ngoài việc đứng lặng im để mặc
những dòng lệ rơi dài. Còn mẹ, cũng chẳng hề mở miệng nói lại bất kỳ điều gì. Mẹ
chỉ ôm cậu, giấu nước mắt vào trong lòng.
Dẫu
tiếng sỉ vả rất lớn, làm ồn ào cả khu nhà xung quanh nhưng cậu vẫn nghe giọng mẹ
đứt quãng khi áp đầu vào bờ ngực thổn thức của bà:
“Mẹ
xin lỗi!”
Anh
biết chuyện liền tìm đến nơi, không ngừng nói xin lỗi với mẹ con cậu. Khi nhìn
sâu vào đôi mắt hiền hậu nhưng đau buồn của người phụ nữ đó, anh đã mỉm cười bảo
rằng: nhất định, anh sẽ không rời bỏ cậu và sẽ làm cho bố mẹ chấp nhận chuyện
tình này. Tuy rất nhanh nhưng anh thấy, từ đáy mắt bà sáng bừng lòng biết ơn vô
hạn...
...
Mặc
người ta nói gì, anh vẫn yêu cậu. Bố mẹ anh càng phản đối quyết liệt thì hai
người càng không từ bỏ. Nhất định, họ sẽ cùng nhau vượt qua... Thế rồi, đúng lúc
ấy, mẹ cậu đột ngột đổ bệnh. Thương mẹ, cậu chăm sóc bà cả ngày lẫn đêm, không
rời nửa bước. Còn anh, cứ cách vài ngày lại đến thăm. Nhưng sức khoẻ mẹ cậu ngày
một yếu hơn.
Vào
buổi sáng mùa đông, mẹ gọi cậu và anh lại. Nhìn anh, mẹ nhẹ nhàng nắm lấy bàn
tay, nở nụ cười nói:
“Cám
ơn vì đã chọn con trai bác!”
Cậu
lẫn anh đều bất động trong vài phút.
Tiếp,
mẹ quay sang cậu, ánh mắt luôn tràn đầy tình yêu thương ấy từ từ có nước:
“Cho
đến bây giờ, mẹ mới dũng cảm nói câu này: Mẹ yêu con, con trai!”
Mắt
đỏ hoe, cậu ôm lấy mẹ, khóc oà. Đó là buổi sáng đầu tiên, cậu không còn
mẹ...
.H.Ế.T.
(tp
HCM, 13/09/2012)
Kính
tặng người mẹ quá cố của con!
Ngàn
lần cám ơn vì mẹ đã yêu thương
và
dạy cho con bài học về "tình thương yêu của sự khác biệt"
Từ
giờ, con gái sẽ chấp nhận sự khác biệt của bản thân mình...
con
nhất định sống tốt mẹ ạ!
(*)
Trích trong tác phẩm trẻ em nổi tiếng,
Con
mèo dạy hải âu bay của Luis Sepulveda.
P/s:
Đôi khi tự hỏi, vì sao con người lại luôn phân biệt lẫn nhau? Phân biệt giữa:
nghèo và giàu, người Nam và người Bắc, người da màu và người da trắng, người
thành thị và người nông thôn, tình yêu dị tính và đồng tính... Thật đáng
buồn!
Hãy
chấp nhận những người xung quanh bạn như chính họ vẫn như vậy! Bởi, chính sự
"khác biệt" đó mà mỗi người mới trở nên đặc biệt trong cộng đồng rộng lớn này.
Và, tự chính bản thân bạn cũng hãy yêu thương sự khác biệt của mình, bạn
nhé!