“Come
out cũng giống như cách bạn giới thiệu một ly cà phê đến với một người chưa biết
uống cà phê. Nếu uống ngay, sẽ đắng. Hãy để họ nhấp từ từ, uống từng ngụm nhỏ,
uống cà phê nhạt trước, nhẹ nhàng, rồi sau đó mới tăng dần vị đậm, cho đến khi
họ cảm nhận được ly cà phê thật sự.”
TÌNH
YÊU CỦA MẸ HAY LÀ TÔI ĐÃ COME OUT NHƯ THẾ NÀO?
“Mẹ
nói cho con nghe. Bây giờ không chỉ anh hai, mà nếu ngay cả con sau này lớn lên
có là gay. Ngay cả khi hai đứa con trai của mẹ không cưới về cho mẹ được một cô
vợ nào, không có đứa cháu nào, mẹ cũng sẽ chấp nhận. Mẹ sẽ không oán trách gì
cuộc đời này hết, vì đó là số phận buộc mẹ phải vậy. Mẹ chỉ mong hai con của mẹ
có một cuộc sống khỏe mạnh, bình yên và hạnh
phúc.”
Đó
là những gì mẹ nói với em trai anh, trong một buổi chiều, khi thằng nhóc “tài
lanh” méc với mẹ “Anh hai là gay”, qua những gì mà nó đọc được trên Facebook. Dĩ
nhiên, Phi Long không hề có ý định “hãm hại” gì anh hai nó, mà nó chỉ muốn chia
sẻ với mẹ một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc đời của anh hai. Mẹ
luôn là người mẹ tuyệt vời, một người thầy, người dẫn đường, và quan trọng hơn
hết là người bạn gắn bó sâu sắc với cuộc đời của hai đứa con. Có điều gì mà con
không nói với mẹ
được?
Có
điều gì mà con không nói với mẹ
được?
Bạn
bè chơi với anh đều biết, anh công khai giới tính với tất cả mọi người, trừ gia
đình. Anh quan niệm vầy, bạn bè là người mình có thể chọn được, ai tốt bụng, quý
mình yêu mình, thì mình chơi, còn hông thì dẹp. Còn gia đình, mình không lựa
chọn được, mình buộc phải yêu thương họ như một sứ mệnh thiêng liêng, mình phải
yêu quý gia đình trước, rồi chuyện họ có thấu hiểu và thông cảm với mình không,
mình sẽ thuyết phục
sau.
Cũng
đã nhiều lần anh nghĩ mình phải nói với mẹ, phải công khai, phải kể ra sự thật
với hy vọng để mẹ hiểu mình. Nhưng anh lại sợ, anh chưa bao giờ đủ can đảm để
đứng trước mẹ nói ra điều đó. Mẹ luôn coi anh là cả cuộc đời của mình. Mẹ đặt
hết niềm tin, hy vọng, hết mọi tâm huyết vào anh. Điều này vừa làm anh cảm thấy
hãnh diện, vừa nặng lòng. Anh sợ làm mẹ thất vọng rồi tan
vỡ.
Vậy
mà, một ngày nọ, mẹ đã chủ động nói với anh điều này. Mẹ nói, mẹ biết và mẹ
hiểu, vì sau rất nhiều thời gian hoạt động xã hội, tiếp xúc với nhiều loại người
và cuộc sống hiện đại,
mẹ đã hiểu con hơn. Và, dù con có là gay, cũng không sao, mẹ vẫn yêu thương con
bằng cả trái tim của mẹ. Trong giây phút đó, anh thấy mình thanh thản và lơ lửng
như bị neo lại ở giữa một khu vườn thiên đường đầy tiếng chim hót. Sau 25 năm
làm người, luôn tự nhủ mình phải mạnh mẽ, dũng cảm để cùng ba mẹ gánh vác gia
đình này, rốt cuộc, anh cũng phải để mẹ nói ra giùm anh điều quan trọng nhất của
đời mình. Mẹ luôn hiểu anh, thấu hiểu anh sâu sắc và quan trọng nhất, luôn luôn
tha thứ, bởi điều mẹ hy vọng nhất trên cõi đời này rốt cuộc chỉ có một: CON CỦA
MẸ ĐƯỢC HẠNH PHÚC.
Vậy
là, anh đã come out như thế nào? Anh đã… ngồi nghe, mỉm cười, gật đầu, chảy nước
mắt và “dạ” theo từng câu từng chữ mà mẹ nói. Anh ở đó, điềm tĩnh và nhẹ nhàng
như thoát được một gánh nặng mà mình phải gồng mình chịu đựng suốt rất nhiều năm
qua. Anh muốn hôn mẹ, cảm ơn mẹ vì mẹ đã… come out giúp con. Rốt cuộc, con vẫn
chỉ là một đứa
trẻ.
Tái
bút: Anh
may mắn sinh ra trong một gia đình có ba mẹ thấu hiểu con cái và yêu thương lẫn
nhau. Tuy nhiên, cuộc chiến come out của anh vẫn thực sự là một cuộc chiến rất
gian khổ vì dù nghèo, gia đình anh vẫn là một gia đình rất gia giáo và bảo thủ.
Trong suốt gần 10 năm “nhận thức giới tính” của anh, anh vẫn phải come out từng
ngày và come out dần
dần.
Anh
viết những bài blog, những entry có nhắc chút ít về giới tính và cố tình để cho
em trai hay ở nhà thấy. Anh dẫn người bạn trong giới, tốt bụng về chơi với gia
đình để họ thấy vui vẻ và gần gũi với nhau hơn. Anh dẫn những người yêu dễ
thương và đứng đắn, lịch sự của mình về giới thiệu với
ba mẹ như bạn thân để họ trò chuyện, làm quen với
nhau. Anh chứng tỏ bản thân mình sống tốt bằng cách sống tự lập, tự kiếm tiền
rồi tự mưu sinh, giúp đỡ gia đình và trên hết, sống có trách nhiệm với những gì
mình làm ra, để không ai phải khinh thường hay chê trách gì mình trong xã
hội.
Come
out là một quá trình dài đăng đẳng, mệt nhoài và có lúc tưởng chừng như vô vọng.
Come out cũng giống như cách bạn giới thiệu một ly cà phê đến với một người chưa
biết uống. Nếu uống ngay, sẽ đắng. Hãy để họ nhấp từ từ, uống từng ngụm nhỏ,
uống cà phê nhạt trước, nhẹ nhàng, rồi sau đó mới tăng dần vị đậm và rồi, họ sẽ
quen và yêu thích nó. Come out không phải là kiểu đứng trước mặt bất kỳ một
người nào và hét lên trước mặt họ: Ê, tao là gay. Đó quả là một sai lầm chết
người.
Đừng
làm người khác giật mình, hãy vén những bức màn bí mật một cách thật tinh
tế. Khỏi
nói chắc bạn cũng biết. Đó là một trong những khoảnh khắc thần thánh và đáng ăn
mừng nhất của cuộc đời anh. Một cuộc sống mới đã bắt đầu!
(
Bạn anhsangtim, Việt Nam )
TỔNG
ĐÀI TƯ VẤN BỆNH ĐỒNG TÍNH: 1900 6233
VIỆN
TÂM LÝ VÀ GIÁO DỤC PHÁP LUẬT