Bịnh
là bịnh nhớ nhà chứ người thì dù không được phơi phới lắm nhưng cũng thuộc dạng
phây phây heheheh. Tự nhiên bữa giờ từ vietnam dzìa đâu có sao đâu có trăng gì
đâu à, đùng một cái thì tuần trước ông bạn HL đến chơi rồi
khoe 'tháng sau tau đi vietnam đó nhoa'. Trời, nghe xong nổi
máu ganh ghét luôn. Chưa hết, tuần này ông lại ghé chơi rồi hỏi linh tinh lung
tung về saigon khiến mình vừa trả lời vừa nhớ lại những cảnh sung sướng vừa
qua...grrr...
vừa chơi ipad
vừa đung đưa lắc lư trên võng. Bên này thì chỉ có trèo lên salon mà trùm mền
thôi à
Quà quê quà
quê.
Hàng đến từ
sáng thì trưa gần như bốc hơi sạch vì trong nhà toàn dân dạng 'miệng ăn núi lở'
không à ặkặk
sau lưng
bác
Trong sân
nhà
Mẹ tưới cây còn
mấy đứa nhỏ đứng ngóng vì lâu lâu bà ngoại lại hào phóng xùy một phát khiến bụi
nước văng tung tóe, thế là đứa nào đứa nấy cười tí toét luôn.